Để tránh mất thì giờ của độc giả quan tâm, tôi không rào đón dài vòng nữa mà xin phép đi vào "vấn đề" ngay:
Trong bài viết trên, tác giả Lê Diễn Đức đem kinh nghiệm của ông, một phó chủ tịch Hội Doanh Nghiệp (Ba Lan ?) đã từng đứng ra (tiếp) tổ chức "show" phối hợp sự trình diễn của ca sĩ trong nước và ca sĩ hải ngoại, cách "hành xử của bà đại sứ việt cộng T nào đó ..." và phản ứng đón nhận/ từ chối của cộng đồng VN ở Ba Lan rồi từ đó liên hệ, nhận xét, so sánh đến chuyện "Lý Tống xịt hơi cay văn công ĐVH" và đi đến những kết luận, mà theo thiển ý của tôi, rất thiếu sót trong nhận định tình hình, yếu kém trong nhận thức "chính trị"... . Nói cách khác, thì lý luận/ lập luận trong bài viết này rất ngây ngô, ngớ ngẩn, buồn cười ... Đọc bài viết, nó cho tôi cái cảm tưởng "động cơ" để ông Đức viết bài này có thể là do "ghét/ ghen... cá nhân" của ông Đức dành cho ông Lý Tống, để trưng bày "cái ta" của ông hơn là xuất phát từ "nỗi niềm ưu tư lo lắng" cho đất nước !
1) Chuyện "bà đại sứ T. chống ca sĩ hải ngoại" (mà ông Đức kể) và chuyện ông Lý Tống chống văn công việt cộng là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Nói nôm na, đó là chuyện trái táo và trái nho ... chẳng có liên quan mà có thể còn trái ngược với nhau nữa nên không thể dùng để "so sánh & liên hệ" được. Xa hơn, một kết luận trong bài viết của ông rất là "chấm hỏi" (tối nghĩa).
"Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại." ( trích Lê Diễn Đức)
- Không phải chi có ông Đức là đã từng sống, biết và có kinh nghiệm với "xã hội VN" (đã qua & hiện giờ) ... mà rất nhiều người đang sống ở Bắc Mỹ "hiểu biết" rành rẽ không kém sút ông đâu (người viết bài này là một thí dụ đang sống và nếu có hứng thú thì ông có thể tự nhiên "thử & nghiệm"). Xuất thân từ "giới xhcn" chưa đủ để bảo đảm là ông Đức "hiểu & biết" việt cộng nhiều hơn cũng như đường lối tranh đấu (với cs) của ông Đức sẽ tốt và có hiệu quả hơn người khác. Và tôi có thể khẳng định ông "nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn..." (chữ của ông) ở điểm này.
- Riêng về cái câu trên, người đọc có thể "diễn nôm": Bà đại sứ T đừng có "bé cái nhầm" và kết luận là "tất cả" ca sĩ hải ngoại chống cộng sản? Cứ nhìn trường hợp ca sĩ Khánh Ly thì biết ... Khánh Ly có chống cộng sản đâu?? v.v.. Nếu mà độc giả "diễn nôm" theo hướng này thì tôi sợ rằng ông Đức sẽ phải giải thích thêm ý của ông để "thanh minh thanh nga" cho rõ ràng "nhận xét gán ghép" của ông cho ca sĩ Khánh Ly & tập thể "ca sĩ hải ngoại" nói chung.
2) Ông Đức nhận xét về cá nhân ĐVH và tương tự là "cộng cắc ké", có thể chưa hiểu rõ "cs là gì?", và mục đích chính chỉ là "tiền " ... thì tôi có thể đồng ý ... Và con người, ngoại trừ một thiểu số như các bậc thánh nhân, thì ai không làm việc vì "danh & lợi" đây ??? Nói cách khác nhận xét về mục đích "danh lợi" của ông là đúng ... Nhưng nhận xét về ảnh hưởng của những việc làm của ĐVH và liên quan (do bất kỳ động cơ nào) ... và những phương cách chống lại ... thì tôi phải nói thẳng thắn là chính ông Đức đã "nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn..." chứ chẳng phải là ông Lý Tống ... Vì do bất cứ động cơ nào, việc làm của ĐVH & liên quan, gián tiếp hay trực tiếp, cũng với kết quả là tiếp tay csVN tấn công và đi ngược lại "lý tưởng, mục tiêu, mục đích..." của cộng đồng người Việt hải ngoại nói riêng và gây trở ngại cho công cuộc vận động cho dân chủ/ tự do của VN nói chung ... Nếu ông Đức mà không nhìn ra cái điểm này tôi có thể mạnh dạn & thẳng thắn "khuyên" ông điều này: Có lẽ ông nên trùm mền mà ngủ thì tốt hơn cho bản thân ông và mọi người đấu tranh cho "tự do/dân chủ" khác hơn là tốn công sức viết những ý kiến vớ vẩn, thiển cận, non nớt, "ta đây"... như bài viết vừa qua ... ngoại trừ là ông có những ý định khác mà tôi không/chưa biết.
Ai cũng biết, là người dân trong nước phải tự giúp họ trước là chính, không ai có thể giúp họ được nếu họ không tự giúp bản thân trước . Nếu họ không tự giúp, thì cộng đồng thế giới, cộng đồng hải ngoại VN cũng "bó tay" thôi. Họ (dân VN trong nước) chính là những con bịnh cần thuốc men và thầy thuốc. Nếu con bịnh không chịu khám bệnh và uống thuốc, thì chỉ có một kết quả là bịnh sẽ nặng thêm và chờ ngày "tử vong" là chắc chắn.
Phần cộng đồng hải ngoại thì ông Đức nói, chỉ có thể đóng "vai trò hỗ trợ" trong công cuộc đấu tranh, tạm bỏ qua rất nhiều ý kiến "về vai trò của người Việt hải ngoại" khác với ông Đức (như của ông Nguyễn Gia Kiểng và một số các tác giả khác), tôi cũng đồng ý với ông ở đây (for the sake of argument) . Nhưng tôi xin hỏi ông làm thế nào để người Việt hải ngoại có thể hoàn thành tốt như có thể được vai trò hỗ trợ này?? Nếu những tác hại như ĐVH và liên quan gây ra cho tập thể người Việt tỵ nạn không được ngăn chận một cách có hiệu quả. Trong bài viết của ông, tôi không thấy ông đề nghị 1 phương cách nào ngăn chận /chống việc này cả ??? Mà ông chỉ phê bình việc "giả trang" của Lý Tống để có thể đến gần và "spray" ĐVH để "biểu hiện một sự chống đối chính trị" của LT nói riêng và cộng đồng tị nạn cs nói chung. Ai cũng phải nhìn thấy việc, ĐVH chẳng phải là đối tượng chính để ông Tống "ăn thua" mà CSVN mới là đối tượng chính của ông Lý Tống & rõ ràng là ông Lý Tống chẳng hề có ý đả thương ĐVH (việc quá dễ cho Lý Tống, và ở Mỹ nếu muốn và bất chấp hậu quả, thì muốn đả thương cỡ như ĐVH, chẳng có khó khăn chi lắm và ngay 1 người bình thường, chẳng có chi xuất xắc, như tôi cũng làm được và nếu cần thiết cho công cuộc chung/ cho lý tưởng của tôi ... thì có lẽ tôi cũng dám "đổi tất cả" để làm lắm đa ... ) Nói vậy cho ông Đức 'hiểu" là ngoài Lý Tống thì còn nhiều Lý Tống (đang im lặng) khác nữa ! Cho nên ... phải "biết mình & biết người" và "trọng người trọng mình chút" khi phê bình những việc "nhạy cảm" này nếu muốn người khác tôn trọng mình.
Việc làm của ông Lý Tống, có thể là không hợp luật pháp Mỹ hiện hành ... nhưng không có "phi văn hóa Mỹ" ... như một số trí thức dỏm đã nói (và họ nói mà không hiểu rõ văn hóa Mỹ và định nghĩa của chữ văn hóa nói chung ... mà tôi và một số bạn hữu đọc những bài này đã ôm bụng cười ... và muốn "phun nước bọt" thẳng vào mặt các ngài "trí không thức", đỏm dáng như hề, mà cứ "hụ còi sảng" và ... v.v... làm điếc tai mọi người).
Xa hơn, cái quan niệm "nam nhi" (như ông Đức diễn tả) cần nên được xét lại vì sau khi tôi đọc bài viết của ông thì tôi nghĩ ông chỉ là gà thì làm sao hiểu nỗi được "ó", đại bàng, và chim Lạc ... Nhưng đây là quyền của ông . Kế đến, ông có vẻ "xem thường" ĐVH, nhưng theo tôi thấy thì nếu so sánh giữa LDĐ & ĐVH thì ĐVH đã làm việc có kết quả khá tốt (cho tuyên vận/ nghị quyết 36 của CSVN) nhiều hơn là ông Lê diễn Đức đang làm & đóng góp cho phong trào dành tự do, dân chủ ... và những QUYỀN LÀM NGƯỜI cho dân Việt Nam đó. Xin lỗi lời thực có thể mất lòng, nhưng thuốc đắng sẽ giả tật.
3) Ông Đức nói, việc làm của LT "... gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước...".
Tôi thường thấy những nhà tranh đấu có khuynh hướng "hoà hợp hòa giải" với cộng sản VN thường hay sử dụng luận điệu này và họ có quyền phát biểu suy nghĩ của họ. Như ông Đức, trong trường hợp này chẳng hạn. Điều tôi muốn "nêu" lên là các vị này thường nói chuyện với "lập luận chân trước đá chân sau" và mâu thuẫn ngay chính trong những điều các ông đã nói ... thì làm sao "thuyết phục" người khác thì nói chi đến cái việc "hưởng ứng / ủng hộ" được ???
Một vài thí dụ:
- Như về mỉa mai? thì ông Đức "dẫn chứng" trong nước những tay bồi bút cs VN đã dựa vào những sự trách móc (của phe không cs) về việc này để mỉa mai "phe ta". Quả thiệt là "buồn cười" cho cái nhận xét này. Vì từ xưa tới giờ, có Lý Tống hay không có Lý Tống, cũng chẳng có khác biệt chi hết. Khi mà csVN cảm thấy sự việc nào bất lợi cho họ hoặc có thể "trục lợi" được ... thì thủ đoạn nào, dù bẩn thỉu, bất nhân đến đâu, mà csVN không xài/ sử dụng đây? Ông Đức có thể cho tôi một thí dụ làm điển hình không? Cho nên, ông Đức dùng bài viết của bồi bút cs để "dẫn chứng" cho tâm tình của người dân VN trong nước ... thì tôi thiệt là hết ý kiến (để nói thêm) !!! Có lẽ nhân dịp này, các ngài "đấu tranh" (như ông Đức ) nên tạm "tránh đâu" (đó) để "tịnh tâm" lại và suy nghĩ/ tự đánh giá bản thân ... trước khi "phê bình" búa sua ... những phương cách hành động (cho mục đích chung) của những người khác.
- Như về "người Việt hải ngoại", ông Đức nhận xét là chỉ có thể đóng vai trò hỗ trợ và dân chúng VN trong nước phải đóng vai trò chính ... thì suy cho cùng, cái việc Lý Tống đã làm có "ăn thua" chi lắm đến "tiềm năng" tranh đấu của những người trong nước với csVN. Họ đóng vai trò quyết định mà ... thành công thì họ hưởng thất bại thì họ chịu . Và căn cứ vào sự thực thì có thể nói hầu hết những người Việt hải ngoại hiện nay, tham gia đóng góp vào công cuộc tranh đấu này chẳng có ai tham /ước vọng trở về VN để tham chính, để tranh giành quyền hành, hay hy vọng được hưởng lợi lộc vật chất trực tiếp .... khi dân chúng VN thắng cs & tạo dựng được một xã hội dân chủ tự do (chân chính) ở VN. Có lẽ ngoại trừ một thiểu số chính khách có tham vọng này và số người này thì chắc có thể đếm được bằng (ngón) tay. Nói cách khác, là người Việt hải ngoại chẳng có nhu cầu hoà giải hòa hợp chi với Việt cộng cả, họ không cần Việt cộng trong đời sống thường nhật của họ ... và không có Việt cộng mon men đến gần thì càng tốt hơn cho các cộng đồng hải ngoại. SỰ THỰC, NÓ LÀ NHƯ VẬY! Tôi chẳng có vẽ vời hay thêm bớt chi cả.
Dựa vào lập luận của ông Đức, tôi đi một bước xa hơn nữa cho dễ lý luận và dễ thấy vấn đề hơn là các nhà đấu tranh trong nước cứ coi khối người Việt hải ngoại như con số KHÔNG đi (không có hoặc có nhưng chẳng có thực lực hoặc không thể nhờ vả tin cậy ... v.v) thì việc chi mà ông Đức và các ngài đấu tranh khác phải trách móc, phải "phản cảm" (tôi ghét cái chữ này nhất). Nói thiệt, cái lập luận "ăn vạ" & "đổ thừa" này của các ngài chẳng có sức thuyết phục nào hết. Người trong nước biết "phản cảm", bộ người hải ngoại "vô cảm" sao, bộ họ sẽ không biết "mất cảm tình" với các đối tượng "phản cảm" như ông và tương tự à . Không có chi ngăn cấm họ "buông xuôi" cả ... và những sự việc như ĐVH xảy ra càng nhiều thì sẽ có nhiều người hải ngoại sẽ buông xuôi thêm ... Vì vậy, người Việt hải ngoại không phải chỉ cần một Lý Tống mà càng nhiều người như Lý Tống thì càng tốt. Tốt cho hải ngoại và tốt cho cả VN. Vì "hậu phương" (hải ngoại) có vững mạnh thì mới hoàn thành vai trò hỗ trợ cho tiền tuyến (trong nước) được.
- Như một sự thực trước mắt, ông Đức và tương tự, những người thường hay trách móc, ăn vạ, đổ thừa ... cho người Việt hải ngoại, phải mở mắt ra mà nhìn (dù muốn hay không): Đó là là VN có còn bị cs thống trị hay không thì cũng chẳng có ảnh hưởng chi nhiều lắm đến khối người Việt hải ngoại hiện nay và người Việt hải ngoại cũng chỉ là những người bình thường (với đầy đủ hỉ nộ ái ố sân si). Có lẽ ông Đức và một số liên quan, do thời cuộc, được ưu đãi bởi chế độ ... và chưa tự đặt mình vào giầy của người khác . Tập thể người Việt ở Bắc Mỹ muốn hay không muốn thì đa số cũng có khác lịch sử hình thành với cộng đồng người Việt ở Ba Lan . Cho cá nhân, tôi không phải là "thế hệ già", nhưng do kinh nghiệm, tôi vẫn không cảm thấy "comfortable" (tin tưởng, đồng cảm ...) với các thành phần liên hệ việt cộng gộc của ông quen lắm. Và xin làm ơn đừng có lên lớp "bài học đạo đức" THA THỨ ... Nói thẳng thắn , như một con người văn minh, tôi có thể không hành xử bất nhân, vô đạo đức với kẻ thù của tôi ... Nhưng quên (những gì việt cộng đã làm) thì không thể nào quên, và tha thứ thì có thể xét lại... Và căn cứ, những gì CSVN đã làm, đang làm... thì chính họ không cần được ai tha thứ (của dân VN) và không đáng được sự tha thứ (của dân VN). Và các ông thì rao giảng và khuyên dân VN nên tha thứ . Chỉ riêng cái chuyện này, tôi nghĩ các ông đang đi bằng đầu hoặc đang đi trên mây rồi.
- Cho cá nhân, tôi cũng nhận thấy là người Việt hải ngoại đã chưa làm đúng, làm đủ như tiềm năng cho phép để ủng hộ người Việt trong nước trong công cuộc đấu tranh với CSVN. Nhưng "bàn chuyện này xa hơn" không phải là mục đích của bài viết này. Ở đây, tôi chỉ muốn nêu lên một số quan điểm phi lý/ không thuận lý/ mâu thuẫn ... của một số người khoác áo đấu tranh (mà cũng hơi khó phân biệt là thiệt hay cò mồi cho cs ) mà tôi thường gặp và các "ngài này" thường tự cho họ cái quyền "oang oang" mắng mỏ những có người suy nghĩ / hành động khác với các ông; gây/ tạo "phản cảm" cho các ông và dân VN (go to hell với phản cảm của các ông và cứ tự do mà phản cảm); làm cản trở các ông đấu tranh; làm hại công cuộc đấu tranh chung .. v..v.
Xin hãy làm phần của các ông, như các ông nghĩ là đúng ... Cuối cùng thì hành động & kết quả sẽ là một chứng minh hùng hồn nhất và thuyết phục mọi người nhất.
Tôi biết, "chính trường" là một môi trường phức tạp hơn cả chiến trường, nơi cần phải biết "nghi ngờ", quan hệ "bạn thù" phải hiểu theo nghĩa khác hơn bình thường, và những người làm chính trị (chính trị gia) cần phải sử dụng những thủ đoạn/ phương tiện chính trị cần thiết ... để dành chiến thắng. Nhưng đây là chuyện của các nhà chính trị chuyên nghiệp, tôi không bàn sâu hơn vì ngoài khả năng ... Còn cho đa số những người hải ngoại quan tâm đến chính trị (làm chính trị bị động & có ý thức), như cá nhân tôi chẳng hạn, tôi góp công tiếp sức chỉ vì lòng thương mến dành cho đồng bào và quê mẹ VN, tôi chống csVN là vì nhìn thấy được csVN là quốc nạn cho dân tộc & đất nước, chứ chẳng mong mỏi "trở về" dành chia "cái chi chi" ở VN cả. Tôi đã có nhiều hơn là đủ để sinh sống, về vật chất lẫn tinh thần, ở quê hương thứ hai này. Và cho đa số những người hải ngoại khác có lẽ cũng như vậy. Cho nên các bạn ở Việt Nam hãy dùm ơn để ý đến cái cái sự thực này và XIN NHỚ CHO LÀ CÁC BẠN TRANH ĐẤU CHO CHÍNH BẢN THÂN , CHO CON CHÁU , CHO ĐỒNG BÀO, CHO DÂN TỘC VÀ ĐẤT NƯỚC VN CỦA CÁC BẠN CHỨ CHẲNG PHẢI CÁC BẠN TRANH ĐẤU CHO NGƯỜI VIỆT Ở HẢI NGOẠI hoặc cho dân Pháp, dân Mỹ, dân Úc ... v.v.. Thành công thì chính các bạn và dân VN sẽ hưởng kết quả, thất bại thì chính các bạn và dân VN sẽ gánh chịu hậu quả (sẽ không ai nhào vô mà dành hưởng hay gánh chịu dùm được cả ) ... Người Việt hải ngoại có thể giúp vì tình đồng bào, vì tình cảm dành cho quê cha đất tổ của con người. Thế giới, nhân loại vì công lý và lẽ phải sẽ giúp các bạn. Nhưng trước hết, dân Việt phải biết mình muốn gì và phải làm chuyện của dân Việt cần phải làm trước thì người khác mới có thể giúp được. Không có bửa ăn nào mà không phải trả tiền và quyền"TỰ DO" được sống như một con người ở thế kỷ 21 thì cũng vậy! (Freedom is not Free).
Cuối cùng, xin các "ngài" vỗ ngực tự xưng là "hoạt động" vì dân tộc và đất nước VN, nếu thực sự có lòng như tuyên bố, thì xin đừng viết thêm những bài viết loại "con thuyền Nghệ An" này nữa . Rất khó ngửi và rất khó ''tiêu hóa" cho đa số người Việt tị nạn cộng sản ... Mà tôi là một điển hình, và dù cho một người có hiếu hòa vì cảm tình dành cho phe tranh đấu với csVN ... mà cứ phải xem nhiều bài viết loại này hoài thì có lúc cũng sẽ bị bội thực, sẽ khó dằn được bực dọc và sẽ phải phản ứng (xổ ra những gì khó ngửi như đã nuốt vào) và kết quả là một sự thực "xấu xí" (nhục nhã và đau lòng) cho phe đấu tranh và việt cộng thì ngồi cười mỉm chi. Dù biết vậy, nhưng việc chi cũng có giới hạn của nó .... "Nam nhi" phải làm những việc "nam nhi" cần làm .. như cần phải phải xổ ra thì phải xổ ra ... và mọi việc tính sau. Nói khác, nếu bài viết này có làm ông Lê Diễn Đức và tương tự "phản cảm" thêm nữa thì cũng đành chịu cái việc bị "mất cảm tình" vậy.
(Xin gởi ông Lê Diễn Đức một đoạn trong bài viết "The Man In The Arena" của ông Theodore Roosevelt , một cựu tổng thống Mỹ, và có lẽ cũng nên nói rõ với ông Đức điều này là tôi không có liên hệ chi với Lý Tống cũng như chưa từng có giao tiếp với Lý Tống.)
Lý Lạc LongTrích trong: "The Man In The Arena"
...
It is not the critic who counts; not the man who points out how the strong man stumbles, or where the doer of deeds could have done them better. The credit belongs to the man who is actually in the arena, whose face is marred by dust and sweat and blood; who strives valiantly; who errs, who comes short again and again, because there is no effort without error and shortcoming; but who does actually strive to do the deeds; who knows great enthusiasms, the great devotions; who spends himself in a worthy cause; who at the best knows in the end the triumph of high achievement, and who at the worst, if he fails, at least fails while daring greatly, so that his place shall never be with those cold and timid souls who neither know victory nor defeat...
Theodore Roosevelt
26th President of the United States
(TTL/TMCT/ July, 2010)

Bài của Lê Diễn Đức Từ chuyện Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng:



